Theo
thống kê của hiệp hội doanh nghiệp phần mềm Việt Nam (Vinasa) vào cuối
năm 2008, lĩnh vực nội dung số di động có khoảng 150 doanh nghiệp hoạt
động, số lao động gần 5.000 người và doanh thu khoảng 1.500 tỉ đồng,
chiếm tỷ lệ 29% của ngành công nghiệp nội dung số.
Như
vậy, nếu chia bình quân, mỗi đơn vị có doanh thu khoảng 10 tỉ đồng.
Theo nhận định của thứ trưởng bộ Thông tin và truyền thông Lê Nam
Thắng, tốc độ tăng trưởng của lĩnh vực này trong năm 2009 khoảng 35%.
Căn cứ vào con số này, có thể thấy doanh thu bình quân của mỗi doanh
nghiệp trong năm 2009 khoảng 13,5 tỉ đồng.
Nhưng theo ông Nguyễn
Mạnh Hà, tổng giám đốc công ty cổ phần Truyền thông VMG kiêm chủ nhiệm
câu lạc bộ CP, trong số 150 đơn vị đang hoạt động, có khoảng 1/3 trong
tình trạng “giật gấu vá vai”. Số còn lại chỉ “có tên mà không có kinh
doanh, hoặc là kinh doanh lĩnh vực khác”. Giám đốc một doanh nghiệp
trong lĩnh vực này (đề nghị không nêu tên) nhận xét, để tồn tại, doanh
nghiệp phải tìm nguồn thu khác đắp vào những khoản chi như tiền mua bản
quyền, chi phí quảng cáo trên các phương tiện khác như báo, đài truyền
hình… “Cách đây vài năm, lĩnh vực này dễ ăn lắm. Cứ thuê đầu số, có nội
dung (hình ảnh, nhạc…) là khai thác tốt. Còn bây giờ, làm chắc chắn là
lỗ, bỏ thì tiếc công đầu tư”, ông N.Q.D, nguyên giám đốc một doanh
nghiệp cung cấp dịch vụ nội dung số đã phá sản tiết lộ.
Nội dung
số cho mạng di động hiện nay chỉ đơn giản thông qua hình thức duy nhất
là nhắn tin SMS để xem kết quả các môn thể thao, tải hình, nhạc chuông,
tin nhắn trúng thưởng trong các game show, tư vấn tâm lý… Dù nội dung
đơn giản nhưng giá rẻ nhất là 3.000đ/nội dung, còn cao nhất là
15.000đ/nội dung. Chưa kể, người dùng còn phải trả thêm phí kết nối
GPRS cho nhà mạng. Đại diện một nhà mạng cho rằng giá như vậy là cao
nhưng việc định giá là quyền của nhà khai thác dịch vụ nội dung. Được
biết, đóng góp các dịch vụ nội dung số vào doanh thu của các nhà mạng
dao động từ 3 – 5%.
Ông
Lê Mạnh Hùng, giám đốc công ty truyền thông ABC cho rằng, nội dung chưa
hấp dẫn là vì hạ tầng chưa đủ mạnh. Điều quan trọng là tỷ lệ ăn chia
giữa nhà mạng và nhà cung cấp dịch vụ không thoả đáng nên nhiều doanh
nghiệp cung cấp dịch vụ buộc phải đóng cửa.
Nếu các nhà mạng duy
trì tỷ lệ ăn chia 70% thuộc về nhà mạng (dành cho những dịch vụ có giá
từ 5.000đ/nội dung trở xuống) hoặc 55% (giá từ 5.000đ/nội dung trở lên)
sẽ làm cho khoảng 80% CP phải đóng cửa trong năm 2009. “Tỷ lệ 30 – 45%
được hưởng làm sao đủ trả lương, trả tiền bản quyền, chi phí sản xuất,
tiếp thị”, ông Hùng nói. “Những đơn vị không có làm thêm lĩnh vực khác
để bù lỗ, buộc phải đóng cửa”, ông Hà khẳng định. Có nguồn tin cho
rằng, nhà mạng muốn thâu tóm luôn lĩnh vực cung cấp nội dung nên đưa ra
tỷ lệ ăn chia như trên. Trước đây, khi số lượng nhà cung cấp dịch vụ
nội dung còn ít, lượng thuê bao di động chưa nhiều nên nhà mạng sẵn
sàng mở cửa hợp tác.
Theo thống kê của bộ Thông tin và truyền
thông, tính đến cuối tháng 4.2009, Việt Nam có khoảng 70 triệu thuê bao
di động. Đây là lượng khách hàng lớn để cho dịch vụ nội dung số di động
có cơ hội phát triển.